Một cảnh Tết - Tản văn Nguyễn Phan Hách

 

 

 

Qua rằm tháng chạp , ông tôi thường dắt tôi dạo phố . Các quầy Báo Tết rực rỡ. Ông ghé vào mua những tờ có đăng Thơ Tết của ông .Cả một xấp , đến năm , sáu loại. Chả hiểu vì sao các báo hay đăng Thơ Tết của ông .Tôi thì tôi thấy Thơ bây giờ của người ta thường không có vần ,rất khó hiểu , hoặc không thể hiểu được , thế mới là “hiện đại ’’ . Còn Thơ ông “cổ ’’ lắm …

Mẹ ngồi gói Bánh ,ba mươi tết

Lá xanh , gạo trắng , đỗ vàng hươm

Bánh trưng bốn góc vuông chằn chặn

Lá gấp tạo hình đất bốn phương

 

Tôi hơi là lạ . Ông già thế rồi , mà sao hay viết về tuổi thơ , về Mẹ …

Chợ xa vàng nắng Mẹ về

Bánh Đa quà Mẹ tròn xoe trăng rằm …

 

Rồi ông lại viết cả về Ông Nội của ông nữa :

Ông Đồ trải giấy hồng lên nắng

Nghiên mực đen sóng sánh vơi đầy

Chữ hiện hình phượng múa rồng bay

Một hào bán một Câu Đối Tết

Ông bảo ngày xưa ông là “tiểu đồng ’’ thường theo Ông Nội là cụ Tú nghèo (giống

như Tú Xương , trẻ con học trong sách Giáo khoa ấy )đi bán Thơ câu đối Tết ngoài

chợ …

Thơ hay lắm mà không ai biết

Chữ nghĩa gì cũng một hào thôi …

Thơ Câu đối Tết ngày xưa rẻ , nhưng Thơ ông bây giờ cũng chả hơn gì . Nhuận bút cả mớ mấy bài cũng không đủ để mua một Cây đào Tết Vườn Nhật tân rực rỡ sắc hương . Nhuận bút ít , nhưng ông đòi mua những cây Đào Thế  gốc xù xì , hoa dày xít. Khi cây Đào đã định vị trong phòng khách ,bên chồng Báo Tết có thơ ông ,thế là cơ bản việc sắm tết của ông đã xong.  Bố tôi là nhân viên một Hãng nước ngoài , cứ giáp tết là phải sang đấy họp tổng kết , hộc tốc hốc gan ,bay sáng hôm trước , tối sau đã phải bay về , để còn kịp  đi mua gà Đông Tảo , kính biếu ông. Hàng tết ngoại quốc trưng bày trên bàn , nhưng ông chả thèm để ý , chỉ đến khi có chú gà Đông Tảo,dốt trong cũi ,đem về để ngoài hiên , chân vàng óng xù xì như gốc cây , thân đồ sộ rực rỡ ,oai phong như Đại tướng thời Xuân thu Chiến quốc , mới làm ông hào hứng. Tôi vội vã đi chụp ảnh Gà để đưa lên Facebook. Nhưng không sao chuyển tải được tiếng gáy  của nó ,vang như tiếng kèn ,dục giã cả nhà tôi xông trận vào năm mới. Bà tôi lo tiết mục gói bánh Trưng ngày ba mươi .Cảnh y như trong Bài thơ ông miêu tả …Lá xanh gạo trắng …tạo hình đất bốn phương …

Còn Chú Hai tôi –một “lực sĩ trẻ” , thì phải thực hành khổ thơ thứ hai –tức là giã Bánh Dày 

Tiếng giã chày vang trong cối Đá

Kí ca kí cốp mẻ Bánh Dày

Tay nặn trắng trong tròn vành vạnh

Trời tròn vành vạnh bóng mây bay 

Chú Hai cởi trần , hai tay hai chày ,đưa lên đưa xuống đều đặn , có thế Bánh mới dẻo ngon . Mẻ Bánh xong , chú kêu :   “ Mệt bỏ bố ra ấy “ . Nhưng mặc kệ . Thơ ông đã viết như thế , thì phải làm đúng như thế. Có Bánh Trưng , Bánh Dày mới có ngày tết , như thuở Vua Hùng . Mới đủ Đất vuông , Trời tròn …Nhà tôi đúng là nhà “rong chơi” . Chị tôi chẳng chịu học Đại học Kế toán ,hay Đại học Triết học , mà chỉ thích hát hỏng . Rồi bắt cả nhà cho tiền để làm đĩa CD. Tết năm nay , chị ra được đĩa CD đầu tiên , đêm giao thừa bắt cả nhà ngồi im nghe . Nhưng khốn nỗi , các bài hát của chị không lên bổng xuống trầm ngân nga , thánh thót , mà cứ lơ lớ tiếng Tây , ngang phè như đấm vào tai . Tuy vậy cha tôi vẫn gật gù :” Có  cố gắng”. Nhưng Bà tôi thì lắc đầu :” Sao mày không hát những bài Quan họ Người ở đừng về ,có dễ nghe hơn không “ 

Nhưng thôi , thơ phú , hát hỏng , cành Đào , bánh Trưng …biểu tượng ngày tết , thế là đã đủ . Bây giờ mà không có bữa cơm tất niên  giao thừa ngon lành , là không ổn . Mà chú gà Đông Tảo còn phải để triển lãm ngoài hiên , chưa biết bao giờ triển lãm mới đóng cửa. Bà tôi và Mẹ tôi bắt đầu trình bày “nội dung chính  “ của Mùa xuân …Đĩa thịt gà Ri vàng rộm , đĩa giò Nạc , giò Thủ , giò Bò , bát Bóng , bát Măng nóng hổi , đĩa dưa hành vàng tươi ….

 Những ly rượu Vang sóng sánh , cả nhà tôi quây quần , tiếng chuông đồng hồ thong thả ngân nga điểm 12 tiếng báo hiệu năm mới đã sang …

                             

                            Nguyễn Phan Hách                                                                                              BDZ sưu tầm 

HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG

  • hinh 1
  • Hình ảnh